Quản Vọng cực kỳ khó chịu, âm thầm nghiến răng, ánh mắt nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh đầy vẻ nguy hiểm, hận không thể tóm lấy hắn đánh cho một trận nhừ tử.
Tên đồng hương này quả thực là kẻ đê tiện.
Lão thật không muốn thừa nhận mình đến từ cùng một nơi với hắn.
Cùng quê với hắn, đúng là mất mặt!




